Góp Nhặt dưới tiêu đề “Dạy Về Cách Viết” gồm có những câu như sau:

  1. Điều cần thiết nhất (để viết văn) là cuộc đời: một văn phong nên chuyên chở sự sống.
  2. Văn phong phải thích hợp với đối tượng đọc. (Luật của quan hệ đối tác.)
  3. Trước nhất, nhà văn phải biết chính xác “tôi muốn nói cái gì và trình bày điều gì, với ai,” trước khi nhà văn có thể viết. Viết văn phải là một hành động bắt chước.
  4. Bởi vì người viết không có nhiều phương tiện để trình bày một vấn đề như người nói, người viết cần phải biết cách biểu lộ thật tinh vi, một bài viết thường mờ nhạt hơn (buổi thuyết giảng).
  5. Sự phong phú của đời sống thường được biểu lộ qua sự phong phú của cử chỉ diễn tả. Người viết cần phải học cách cảm thụ tất cả mọi việc – chiều dài và sự trì hoãn trong câu văn, chấm và phẩy trong câu, chọn lựa chữ, khoảng lặng trong câu, thứ tự trong cách biện luận – cũng như là cử chỉ.
  6. Cẩn thận với cách dùng dấu chấm. Chỉ có những người có hơi thở thật dài trong khi nói thì có quyền được hưởng thụ tất cả những dấu chấm. Với hầu hết mọi người, dấu chấm được sử dụng để biểu lộ ý tưởng.
  7. Văn phong phải chứng tỏ rằng người viết thật sự tin tưởng vào một ý tưởng; không phải chỉ nghĩ đến nó mà còn phải thật sự cảm nhận nó.
  8. Muốn dạy ai một sự thật, nếu sự thật ấy càng trừu tượng người dạy càng phải kích thích các cảm quan khác nhiều hơn.
  9. Chiến lược của nhà văn bao gồm cách dùng nhiều phương tiện để đến gần với thơ nhưng không bao giờ bước vào thơ.
  10. Tước đoạt người đọc sự phản đối rõ rệt nhất không phải là phong cách cư xử tốt hay khôn khéo. Tốt nhất là để yên cho độc giả tự phát biểu cái hay cũng như sự hiểu biết của chúng ta.

Những nguyên tắc này điều hiển nhiên chứ không phải cách ngôn. Không như Susan Sontag luôn phản đối, cả Nietzsche và Andreas –Salomes, đều thích dùng cách ngôn. Bên dưới những nguyên tắc được liệt ra, Andreas-Salomé kể lại cách viết của Nietzsche về sự yêu thích cách ngôn:

Phân tích cách viết của Nietzsche về mục đích và điều kiện có ý nghĩa sâu xa hơn là phân tích hình thức ông dùng để biểu lộ ý tưởng; hơn nữa, điều ấy có nghĩa là chúng ta có thể lắng nghe tiếng nói từ nội tâm của ông […]

Nguồn: Nietzsche’s 10 rules for writers